Chuyển đến nội dung chính

Giữa nhịp sống vội vã, một giờ cho Chúa?

Khi mọi thứ đều “gấp”, còn Chúa thì sao?

📌 Mục lục bài viết

Chúng ta đang sống trong một thời đại mà mọi thứ đều nhanh: tin nhắn trả lời ngay lập tức, công việc phải xong trước deadline, mạng xã hội cập nhật từng phút. Người ta vội ăn, vội nói, vội yêu, thậm chí vội cả khi cầu nguyện.

Một ngày 24 giờ dường như không đủ. Ta có thể dành 2–3 giờ lướt điện thoại, xem video, đọc tin tức. Ta có thể ngồi hàng giờ để làm việc kiếm sống. Nhưng nếu được hỏi: Bạn có thể dành một giờ cho Chúa không? — nhiều người sẽ chần chừ.

một giờ cho Chúa?

Câu hỏi ấy không mới. Trong đêm cô tịch tại vườn Cây Dầu, Chúa Giê-su đã hỏi các môn đệ: “Anh em không thể thức với Thầy một giờ sao?” (Mt 26,40). Câu hỏi ấy vang lên qua mọi thời đại. Và hôm nay, nó vang lên giữa nhịp sống vội vã của chúng ta.

Nếu đã từng đọc bài viết về tỉnh thức và cầu nguyện mỗi ngày, bạn sẽ thấy: vấn đề không phải là thiếu thời gian, mà là thiếu một điểm dừng cho tâm hồn.


Một giờ – có thật sự là quá nhiều?

Một giờ chỉ bằng:

  • 4 tập video ngắn trên mạng xã hội

  • 1 trận bóng đá hiệp một

  • 1 bộ phim chưa hết

  • 1 buổi cà phê kéo dài

Nhưng khi nói đến việc cầu nguyện, chầu Thánh Thể hay tham dự Thánh Lễ cách ý thức… một giờ bỗng trở thành điều “xa xỉ”.

Chúng ta không thiếu thời gian. Chúng ta thiếu sự ưu tiên.

Giữa nhịp sống hối hả, con người sợ dừng lại. Bởi khi dừng lại, ta phải đối diện với chính mình: những mệt mỏi, những khoảng trống, những câu hỏi chưa có lời đáp. Và vì sợ đối diện, ta tiếp tục chạy.

Nhưng càng chạy, lòng càng mệt.


Sống chậm – để nhận ra Chúa đang ở đó

Tinh thần của “kẻ chậm” không phải là lười biếng. Đó là chọn sống có chiều sâu thay vì sống hời hợt. Là dám đi chậm để thấy rõ hơn.

Trong Tông huấn Gaudete et Exsultate, Giáo hoàng Phanxicô nhắc nhở rằng sự thánh thiện không nằm ở những điều lớn lao, mà ở việc sống trọn vẹn từng giây phút với Chúa.

Có lẽ vì thế mà nhiều người sau một thời gian bận rộn mới “ngộ ra” con người thật của mình. Nếu bạn quan tâm đến hành trình ấy, có thể đọc thêm bài tôi ngộ ra con người thật của mình để thấy rằng chậm lại không phải là tụt lùi, mà là quay về.

Một giờ cho Chúa không chỉ là một khung giờ cố định trong nhà thờ. Đó có thể là:

  • 30 phút đọc và suy niệm Lời Chúa trong thinh lặng

  • 15 phút xét mình cuối ngày

  • 15 phút tạ ơn và dâng ngày mới

Một giờ ấy không làm ta mất đi điều gì. Trái lại, nó trả lại cho ta sự bình an mà cả ngày ta đã đánh mất.


Tại sao ta ngại dành thời gian cho Chúa?

Có thể vì:

1. Ta nghĩ mình chưa đủ tốt

Nhiều người tránh cầu nguyện vì cảm thấy mình tội lỗi, yếu đuối. Nhưng chính vì yếu đuối nên ta càng cần ở lại với Chúa. Không ai tự chữa lành mình bằng cách tránh bác sĩ.

Bài viết ơn ban tình yêu nhưng không của Thiên Chúa từng nhắc rằng: Chúa yêu ta trước khi ta trở nên tốt hơn. Ngài không chờ ta hoàn hảo mới mở cửa.

2. Ta sợ sự thinh lặng

Thinh lặng làm lộ ra những tiếng ồn bên trong. Những nỗi buồn ta cố chôn giấu. Những tổn thương chưa được gọi tên. Nhưng chính trong thinh lặng ấy, Chúa nói.

Nếu bạn từng băn khoăn vì sao Thiên Chúa tốt lành mà vẫn có đau khổ, có thể đọc lại bài Thiên Chúa tốt lành sao có sự dữ? để hiểu rằng sự hiện diện của Ngài không loại trừ thử thách, nhưng trao cho ta sức mạnh để đi qua.

3. Ta nghĩ Chúa không “thiết thực”

Chúng ta tin rằng tiền bạc giải quyết vấn đề nhanh hơn cầu nguyện. Công nghệ giúp ta hiệu quả hơn đức tin. Nhưng sau tất cả, điều con người tìm kiếm vẫn là bình an và ý nghĩa. Và điều đó không thể mua được.


Một giờ có thể thay đổi điều gì?

Một giờ cầu nguyện không lập tức làm bạn giàu có. Không xóa ngay những khó khăn. Nhưng nó thay đổi cách bạn nhìn mọi sự.

  • Bạn bớt nóng nảy hơn.

  • Bạn bớt sợ hãi hơn.

  • Bạn bớt cô đơn hơn.

Lặng thinh không phải là trống rỗng. Lặng thinh là không gian để Thiên Chúa hiện diện.

Có những người chỉ khi đi qua đau khổ mới học được cách tạ ơn. Nếu bạn đang ở trong hoàn cảnh ấy, bài tạ ơn Chúa trong khó khăn có thể là một lời nâng đỡ nhẹ nhàng.


Thực hành “một giờ cho Chúa” giữa đời thường

Nếu bạn muốn bắt đầu, đừng đợi đến khi rảnh. Hãy chọn một giờ cố định trong tuần.

Gợi ý thực tế:

  • Buổi sáng sớm: trước khi điện thoại được bật lên.

  • Buổi tối: khi mọi việc đã xong, thay vì lướt mạng thêm một lần nữa.

  • Cuối tuần: dành một giờ ở nhà thờ trong thinh lặng.

Không cần lời lẽ hoa mỹ. Không cần công thức phức tạp. Chỉ cần ở đó.

Nếu bạn muốn đào sâu hơn về cách ở lại với Chúa trong đời thường, hãy xem lại bài kết hiệp với Chúa Giê-su mỗi ngày để có những gợi ý cụ thể và thực tế hơn.


Kết: Một giờ – khởi đầu của một đời sống khác

Có thể hôm nay bạn rất bận. Có thể bạn đang lo toan nhiều điều. Nhưng hãy thử tự hỏi: Nếu không dành một giờ cho Chúa, tôi đang dành cả đời mình cho điều gì?

Đôi khi, sự thay đổi không đến từ những quyết định lớn lao, mà từ một lựa chọn nhỏ bé nhưng trung thành: mỗi ngày một giờ.

Và nếu bạn muốn tiếp tục hành trình sống chậm, sống sâu và sống thật hơn, bạn có thể khám phá thêm chuyên mục Sống chậm cùng Chúa trên blog để không bỏ lỡ những suy niệm tiếp theo.

Giữa nhịp sống vội vã, bạn có dám chậm lại không?
Biết đâu, chỉ một giờ thôi, bạn sẽ nhận ra: Ngài đã chờ bạn từ rất lâu rồi.

Duy Trần

Chia sẻ về đức tin, hy vọng và hành trình nội tâm trong ánh sáng Tin Mừng.

“Hãy ở lại trong Thầy.” (Ga 15,4)

Tìm hiểu thêm về hành trình đức tin →

Nhận xét