Có những giai đoạn trong đời, tôi sống rất bận rộn. Bận học, bận làm, bận suy nghĩ về tương lai, bận lo mình phải trở thành ai đó trong mắt người khác. Tôi cố gắng chứng minh giá trị của mình qua thành tích, qua công việc, qua những lời khen. Nhưng càng cố, tôi lại càng mệt. Có lúc tôi tự hỏi: rốt cuộc, mình là ai giữa cuộc sống này?
Chỉ khi tôi bắt đầu kết hiệp mật thiết hơn với Chúa Giê-su, câu hỏi ấy mới dần dần có lời đáp.
📌 Mục lục bài viết
Khi tôi thôi tìm mình trong ánh mắt người khác
Trước đây, tôi dễ buồn nếu ai đó không công nhận mình. Tôi dễ so sánh bản thân với bạn bè: người này thành công hơn, người kia giỏi hơn, người khác có vẻ hạnh phúc hơn. Tôi bị cuốn vào một vòng xoáy âm thầm của sự so sánh và áp lực.
Tôi vẫn đi lễ, vẫn đọc kinh, nhưng lòng tôi chưa thực sự ở đó. Tôi sống đạo như một thói quen hơn là một mối tương quan.
Rồi có một giai đoạn tôi tập dành thời gian thinh lặng nhiều hơn. Không cầu xin quá nhiều, không nói quá nhiều. Chỉ ngồi đó, trước Thánh Thể, hoặc trong phòng riêng, và thưa với Chúa Giê-su những điều rất thật: con mệt, con lo, con sợ mình không đủ tốt.
Bạn có thể đọc thêm bài chia sẻ của tôi về Cầu nguyện là gì? để hiểu rõ hơn về điều này
Dần dần, tôi nhận ra một điều rất nhẹ mà rất sâu: tôi không cần phải trở thành “ai đó” để được yêu. Tôi đã được yêu rồi - một tình yêu mà tôi từng viết rõ hơn trong bài Thiên Chúa là Tình Yêu.
Khi tôi hiểu mình là con, trước khi là bất cứ điều gì khác
Kết hiệp với Chúa không phải là làm thêm nhiều việc đạo đức cho bằng người khác. Với tôi, đó là bắt đầu nhìn mình dưới ánh sáng của tình yêu.
Tôi là một người Kitô hữu. Nhưng lâu nay, tôi hiểu điều đó khá mơ hồ. Tôi nghĩ mình là Kitô hữu vì tôi được rửa tội, vì tôi đi lễ, vì tôi tin vào Thiên Chúa. Nhưng khi tôi đến gần Chúa Giê-su hơn, tôi mới hiểu: là Kitô hữu trước hết là sống như một người con.
Tôi là một người Kitô hữu – và tôi hiểu điều đó rõ hơn khi suy nghĩ về việc mỗi Kitô hữu là một môn đệ thừa sai trong đời sống thường ngày.
Là con, nghĩa là được yêu vô điều kiện. Là con, nghĩa là có thể yếu đuối mà không bị loại bỏ. Là con, nghĩa là có thể quay về bất cứ lúc nào.
Khi hiểu mình là con, tôi không còn quá sợ thất bại. Tôi không còn phải gồng mình để chứng minh giá trị. Tôi có thể sống thật hơn, chậm lại hơn, và bình an hơn.
Khi tôi nhận ra mình được mời gọi sống khác đi
Kết hiệp mật thiết với Chúa Giê-su không làm tôi trở nên hoàn hảo ngay lập tức. Tôi vẫn có những lúc nóng giận, ích kỷ, mệt mỏi. Nhưng có một điều thay đổi: tôi bắt đầu nhạy hơn với lương tâm mình.
Có những lời nói trước đây tôi buông ra rất dễ. Giờ đây, tôi thấy lòng mình chùn lại. Có những việc trước đây tôi nghĩ “ai cũng làm vậy mà”, giờ tôi bắt đầu tự hỏi: điều đó có đúng với căn tính Kitô hữu của mình không?
Tôi ngộ ra rằng, nếu tôi là Kitô hữu, tôi không thể sống như thể Chúa không hiện diện trong đời mình. Tôi không thể chỉ giữ đạo trong nhà thờ, rồi bước ra ngoài và sống y như bao người khác, không khác biệt gì.
Bởi vì như tôi từng chia sẻ trong bài Anh em là ánh sáng thế gian – nên hiểu thế nào? người Kitô hữu được mời gọi trở thành ánh sáng giữa đời.
Sự khác biệt không nằm ở việc tôi nói về Chúa bao nhiêu, mà ở cách tôi sống yêu thương bao nhiêu.
Tôi được mời gọi sống trung thực hơn, hiền lành hơn, biết tha thứ hơn. Không phải để trở thành “người đạo đức”, nhưng vì đó là con người thật của tôi khi tôi ở gần Chúa.
Khi tôi thôi hỏi “người ta nghĩ gì”, và bắt đầu hỏi “Chúa nghĩ gì”
Một thay đổi lớn nơi tôi là cách tôi đặt câu hỏi cho chính mình.
Trước đây, tôi hay tự hỏi: người ta có hài lòng về mình không? Mình có làm họ thất vọng không? Mình có đủ giỏi chưa?
Giờ đây, tôi tập hỏi một câu khác: Chúa Giê-su có vui khi nhìn cách tôi sống hôm nay không?
Câu hỏi ấy không làm tôi sợ, mà làm tôi tỉnh thức. Nó nhắc tôi rằng đời mình có một ý nghĩa sâu hơn những đánh giá bề ngoài. Có một ánh nhìn dịu dàng nhưng chân thật đang dõi theo tôi mỗi ngày.
Và trong ánh nhìn đó, tôi học cách sống nhất quán hơn: nói ít lại, lắng nghe nhiều hơn; bớt phán xét, tăng cảm thông; bớt tự cao, thêm khiêm tốn.
Tôi là ai hôm nay?
Hôm nay, khi nhìn lại, tôi không còn định nghĩa mình bằng chức danh, bằng thành tích hay bằng những vai trò xã hội.
Tôi là một người Kitô hữu.
Tôi là một người con được yêu.
Tôi là một người đang trên hành trình học cách yêu như Chúa Giê-su đã yêu.
Tôi chưa trọn vẹn. Tôi còn nhiều giới hạn. Nhưng tôi không còn hoang mang về giá trị của mình như trước.
Khi kết hiệp mật thiết hơn với Chúa, tôi nhận ra mình không sống một mình. Mỗi ngày của tôi – dù bình thường, đơn điệu hay khó khăn – đều có thể trở thành nơi gặp gỡ Thiên Chúa.
Tôi ngộ ra rằng căn tính của tôi không phải là điều tôi phải tự tạo ra bằng nỗ lực căng thẳng. Căn tính ấy là một quà tặng. Và phần của tôi là sống xứng đáng với quà tặng đó.
Sống xứng đáng không phải là sống hoàn hảo.
Mà là sống chân thật.
Biết mình thuộc về ai.
Và để tình yêu của Ngài dần dần biến đổi mình mỗi ngày.
Có thể tôi vẫn còn phải đi một chặng đường dài. Nhưng hôm nay, tôi bình an hơn. Vì tôi biết mình là ai: một người Kitô hữu được mời gọi sống yêu thương giữa đời thường.
Và hành trình ấy, tôi không đi một mình.
Duy Trần
Chia sẻ về đức tin, hy vọng và hành trình nội tâm trong ánh sáng Tin Mừng.
“Hãy ở lại trong Thầy.” (Ga 15,4)
Tìm hiểu thêm về hành trình đức tin →- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét