Mình không phải là người luôn mạnh mẽ trong đức tin.
Có những lúc mình nghi ngờ.
Có những giai đoạn mình im lặng rất lâu.
Nhưng có một điều, càng lớn lên mình càng tin chắc hơn:
Thiên Chúa là Tình Yêu.
Không phải một tình yêu ồn ào.
Không phải lúc nào cũng dễ hiểu.
Mà là một tình yêu đủ kiên nhẫn để chờ,
đủ nhẹ nhàng để không ép,
và đủ sâu để ở lại khi mọi thứ khác rời đi.
Có những lúc mình đi chậm hơn người khác.
Chậm trong công việc.
Chậm trong quyết định.
Chậm cả trong việc hiểu chính mình.
Trước đây, mình nghĩ đi chậm là một điểm yếu.
Nhưng dần dần, mình nhận ra:
có những điều chỉ có thể thấy được khi mình không vội.
Khi đi chậm,
mình dễ nhận ra hơn những gì mình đang có.
Khi đi chậm,
mình học cách lắng nghe – không chỉ người khác,
mà cả chính lòng mình.
Và trong những khoảnh khắc rất bình thường đó,
mình cảm nhận được một sự hiện diện rất quen:
không phán xét,
không thúc ép,
chỉ ở đó.
Mình gọi sự hiện diện ấy là Thiên Chúa.
Và mình tin Ngài là Tình Yêu.
Nếu bạn tin, mình mừng cho bạn.
Nếu bạn chưa tin, mình vẫn tôn trọng bạn.
Còn mình, mình tiếp tục đi chậm,
với niềm tin rằng mình không đi một mình.
📖 Đọc thêm:
Nhận xét
Đăng nhận xét