Chuyển đến nội dung chính

“Cứ xin thì sẽ được” – Vậy tại sao tôi cầu nguyện mãi mà Chúa vẫn im lặng?

 Trong Phúc Âm Luca có câu:

“Anh em cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở cho.” (Lc 11,9)

Tôi đã nghe câu này rất nhiều lần. Mỗi lần nghe, lòng lại dấy lên một niềm hy vọng rất đẹp. Nhưng cũng chính câu ấy, có lúc làm tôi băn khoăn: nếu “cứ xin thì sẽ được”, tại sao tôi xin mãi mà vẫn chưa thấy điều mình mong thành hiện thực?

📌 Mục lục bài viết

Tôi tin không chỉ mình tôi từng có câu hỏi đó.

Anh em cứ xin thì sẽ được

Khi điều mình xin rất cụ thể… nhưng vẫn chưa có

Ví dụ rất đời thường thôi.

Một bạn học sinh cầu xin Chúa:
“Chúa ơi, cho con có một chiếc smartphone tốt hơn để học online.”
Hoặc: “Cho con có một chiếc laptop để làm bài, để theo kịp bạn bè.”

Lời xin đó đâu có xấu. Thậm chí rất chính đáng. Thời nay, học tập nhiều khi cần đến những thiết bị như vậy.

Hay một bạn trẻ khác cầu xin:
“Chúa ơi, cho con một chiếc xe máy mới.”
Hoặc thậm chí: “Cho con có một chiếc ô tô cho sang, cho bằng bạn bằng bè.”

Những lời cầu nguyện ấy rất thật. Rất người. Rất giống chúng ta.

Nhưng nếu chưa có ngay, phải chăng Chúa không nghe?


Có khi điều ta xin… chưa phải điều tốt nhất lúc này

Tôi từng nghĩ: nếu điều mình xin không xấu, Chúa chắc sẽ cho.

Nhưng rồi tôi hiểu ra một điều đơn giản: điều “không xấu” chưa chắc đã là điều “tốt nhất” ở thời điểm đó.

Một bạn học sinh xin smartphone mới. Nhưng nếu chưa có, biết đâu trong quãng thời gian thiếu thốn đó, bạn học được sự tiết kiệm, sự cố gắng, biết quý trọng từng cơ hội học tập. Khi sau này có được chiếc laptop mơ ước, bạn sẽ dùng nó với một thái độ khác – trân trọng và biết ơn hơn.

Một bạn trẻ xin xe máy mới, hay ô tô cho sang. Nhưng nếu chưa được, có thể Chúa đang giúp bạn rèn luyện sự khiêm tốn, sự trưởng thành nội tâm, để giá trị của bạn không đặt trên vật chất.

Tôi dần hiểu rằng Thiên Chúa không chỉ nhìn vào điều ta xin, mà nhìn vào con người ta sẽ trở thành sau hành trình đó.


Gian nan có thể là cách Chúa chuẩn bị ta

Chúng ta thường nghĩ: được ngay là ơn lành, còn chờ đợi là thiếu ơn.

Nhưng có khi chính gian nan mới là ơn lớn.

Thiên Chúa là người Cha nhân từ, luôn sẵn sàng ban cho con cái những gì tốt đẹp nhất. Nhưng Ngài không chỉ muốn ban quà; Ngài còn muốn chúng ta đủ khả năng để đón nhận món quà ấy.

Nếu một đứa trẻ được trao mọi thứ quá sớm, nó có thể không đủ chín chắn để sử dụng điều đó cách đúng đắn.

Tôi đã trải qua những giai đoạn thiếu thốn, những lần cầu xin mà tưởng như rơi vào im lặng. Nhưng nhìn lại, chính những thời gian đó đã giúp tôi:

  • Học kiên nhẫn

  • Học tin tưởng

  • Học sống đơn giản

  • Học không đặt giá trị mình vào vật chất

Có thể gian nan không phải là Chúa từ chối, mà là Chúa đang huấn luyện.


Cầu nguyện không phải là ra điều kiện với Chúa

Có một điều tôi phải thành thật với chính mình: nhiều khi tôi cầu nguyện như thể đang đưa ra một “đề nghị”.

“Chúa ơi, nếu Ngài cho con điều này, con sẽ…”
“Chúa ơi, sao Ngài chưa làm điều kia?”

Nhưng cầu nguyện không phải là thương lượng. Cầu nguyện là bước vào tương quan.

Trong Phúc Âm Luca, ngay sau lời “cứ xin thì sẽ được”, Chúa Giêsu nói về người cha không cho con rắn khi nó xin cá. Nghĩa là, Thiên Chúa biết điều gì thực sự tốt cho ta.

Và có khi điều ta xin – dù rất hợp lý – vẫn chưa phải là “con cá” dành cho ta lúc này.


“Trước hết hãy tìm Nước Chúa…”

Có một câu Lời Chúa khác luôn đánh động tôi, được ghi lại trong Phúc Âm Matthêu:

“Trước hết hãy tìm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho.”

Tôi nhận ra thứ tự rất quan trọng.

Nếu tôi tìm kiếm Nước Chúa trước – nghĩa là tìm cách sống đúng, sống yêu thương, sống ngay thẳng – thì những điều vật chất sẽ đến vào thời điểm phù hợp.

Nhưng nếu tôi đặt smartphone, xe máy, ô tô, tiền bạc… lên trước, thì lòng tôi sẽ luôn bất an.

Tìm Nước Chúa trước không có nghĩa là không được ước mơ. Nhưng là đặt ước mơ trong một trật tự đúng.


Có phải Chúa không nghe?

Khi hỏi câu này, sâu trong lòng tôi biết câu trả lời là: Chúa luôn nghe.

Chỉ là Ngài không phải là người phục vụ ý muốn của tôi.

Ngài là Cha.

Và một người cha nhân từ không cho con cái mọi thứ nó muốn, nhưng luôn cho điều tốt nhất vào thời điểm đúng nhất.

Có thể hôm nay tôi chưa có chiếc laptop mơ ước.
Có thể tôi chưa có công việc như ý.
Có thể tôi chưa đạt được điều mình xin.

Nhưng nếu tôi vẫn kiên trì xin, tìm và gõ – không chỉ để đạt được điều mình muốn, mà để ở gần Chúa hơn – thì tôi tin cánh cửa sẽ mở.

Có thể không phải cánh cửa tôi chọn.
Nhưng là cánh cửa dẫn tôi đến phiên bản trưởng thành hơn của chính mình.


Một suy niệm rất thật

Hôm nay, nếu bạn đang cầu xin điều gì đó – và cảm thấy Chúa im lặng – xin đừng vội kết luận rằng Ngài không nghe.

Có thể Ngài đang chuẩn bị cho bạn một điều lớn hơn.
Có thể Ngài đang rèn luyện bạn để đủ khả năng đón nhận ân huệ ấy.
Có thể Ngài đang dạy bạn tìm Nước Chúa trước, để khi mọi sự được thêm cho, bạn không đánh mất linh hồn mình.

Tôi vẫn cầu xin. Vẫn tìm. Vẫn gõ.

Và dần dần tôi hiểu:
Ơn lớn nhất không phải là điều tôi xin được thực hiện ngay,
mà là được lớn lên trong đức tin giữa những ngày chờ đợi.

Vì sau tất cả, phía sau cánh cửa không phải là sự im lặng –
mà là một Người Cha nhân từ, đang âm thầm yêu thương và dẫn dắt tôi từng bước.

📖 Đọc thêm:

Duy Trần

Chia sẻ về đức tin, hy vọng và hành trình nội tâm trong ánh sáng Tin Mừng.

“Hãy ở lại trong Thầy.” (Ga 15,4)

Tìm hiểu thêm về hành trình đức tin →

Nhận xét