“Anh em là ánh sáng thế gian” – hiểu sao cho gần với đời sống?
Có những câu Kinh Thánh ta nghe quen đến mức… không còn thấy lạ nữa. Nghe hoài, đọc hoài, rồi gật đầu cho qua. Nhưng càng sống lâu, càng va chạm với đời, ta mới thấy: có những lời của Chúa chỉ thật sự hiểu được khi mình đi qua tối tăm.
“Anh em là ánh sáng thế gian” là một câu như thế.
Không phải ai nghe câu này cũng thấy dễ chịu. Vì nó cao quá. Đẹp quá. Mà mình thì… quá bình thường. Có khi còn mệt mỏi, yếu đuối, cáu gắt, chán nản. Vậy mà Chúa lại nói: anh em là ánh sáng. Không phải sẽ là, mà là.
Vậy rốt cuộc, Chúa muốn nói gì?
📌 Mục lục bài viết
Ánh sáng không phải để làm người khác ngước nhìn
Nói thật, trong đời thường, nhắc đến “ánh sáng”, ta hay nghĩ đến người nổi bật: giỏi giang, thành công, đạo đức, được nhiều người quý mến. Nhưng nếu hiểu vậy thì câu nói này dễ trở thành gánh nặng.
Ánh sáng mà Chúa nói đến không phải là để mình tỏa sáng, mà là để người khác bớt tối.
Một bóng đèn trong con hẻm nhỏ không cần đẹp. Chỉ cần đủ sáng để người ta khỏi vấp ngã.
Một cây đèn ngủ không làm căn phòng rực rỡ. Nhưng nó đủ để người đang sợ không còn thấy cô đơn.
Sống là ánh sáng cũng vậy. Không phải lúc nào cũng phải làm điều gì lớn lao. Đôi khi, chỉ là:
-
không nói thêm một lời làm người khác tổn thương
-
không gian dối dù có thể dễ dàng gian dối
-
không quay lưng khi thấy ai đó đang cần được lắng nghe
Những điều đó rất nhỏ. Nhưng trong một thế giới đầy mệt mỏi, chúng sáng hơn ta tưởng.
Thế gian hôm nay tối ở chỗ nào?
Thế gian bây giờ không thiếu ánh đèn. Đèn điện, đèn quảng cáo, đèn màn hình… sáng suốt ngày đêm. Nhưng lạ thay, người ta vẫn thấy tối.
Tối vì thiếu sự thật.
Tối vì thiếu lòng tin.
Tối vì người ta dễ nghi ngờ nhau, dễ làm tổn thương nhau, và khó tha thứ cho nhau hơn trước.
Có khi bóng tối không đến từ cái ác lớn, mà từ sự vô cảm rất nhỏ:
thấy sai mà im lặng,
thấy đau mà làm ngơ,
thấy bất công mà tự nhủ “không liên quan đến mình”.
Và chính trong bối cảnh đó, Chúa không đòi ta phải thay đổi cả thế giới. Người chỉ nói một điều rất đơn sơ:
con hãy là ánh sáng. Ở chỗ con đang đứng.
Ánh sáng thường rất âm thầm
Có những người không nói nhiều về Chúa, nhưng ở gần họ, ta thấy lòng mình bình an hơn.
Có những người không rao giảng gì, nhưng cách họ sống khiến ta tin rằng: điều tốt lành vẫn còn.
Họ không hoàn hảo. Nhưng họ thật.
Họ không cao giọng. Nhưng họ kiên nhẫn.
Họ không hơn người. Nhưng họ không bỏ người khác lại phía sau.
Đó là ánh sáng.
Ánh sáng thật không ồn ào. Nó không cần chứng minh. Nó chỉ cần hiện diện.
Ánh sáng không đến từ sức riêng mình
Nếu cố gắng “làm ánh sáng” bằng ý chí thôi, sớm muộn gì ta cũng mệt. Vì đời nhiều chuyện quá. Người nhiều vết thương quá. Mà mình thì giới hạn.
Ánh sáng nơi người Kitô hữu không phải do mình tự tạo, mà do mình đón nhận.
Khi mình còn biết quay về cầu nguyện, dù ngắn.
Khi mình còn biết thinh lặng trước Chúa, dù chẳng nói được gì.
Khi mình còn biết thú nhận: con yếu, con cần Ngài.
Thì chính lúc đó, ánh sáng của Thiên Chúa mới có chỗ để đi qua đời mình.
Chỉ cần sáng hơn hôm qua một chút
Chúa không đòi ta phải rực rỡ.
Người chỉ mong ta đừng tắt hẳn.
Hôm nay, nếu ta:
-
bớt cay nghiệt hơn hôm qua
-
bớt ích kỷ hơn hôm qua
-
biết xin lỗi, biết tha thứ, biết dừng lại đúng lúc
Thì ánh sáng đã ở đó rồi.
Rất nhỏ thôi. Nhưng đủ để ai đó không còn thấy mình bước đi một mình trong bóng tối.
Và có thể, chính lúc ta không hay biết, Chúa đã dùng ánh sáng mong manh ấy để chạm vào một tâm hồn đang mệt mỏi.
📖 Đọc thêm:

Nhận xét
Đăng nhận xét